Nhớ ĐỒI BẮC
Nhớ lần phiên gác lên Đồi Bắc
Đất đỏ đường lầy nhuộm bước đi
Đêm qua mưa lớn đường trơn trợt
Đời trai sương gió sá ngại chi
Đỉnh cao vương vấn mây trời thấp
Ngước mặt nhìn lên bao khát khao
Cuối tuần Đà Lạt bao cô khóc
Vắng bóng người thương phố nghẹn ngào
Đứng ngắm đồi xanh nằm phơi nắng
Thái Phiên thông hát gió lao xao
Đường vào Nam Quan nhiều áo trắng
Từng cặp sánh đôi đẹp làm sao
Hôm nay chủ nhật không ra phố
Hoà Bình lỡ hẹn nhớ xiết bao
Nhìn dáng Lâm Viên cao ngạo nghễ
Tuổi trẻ thanh xuân thật tự hào
Sương lạnh thoảng về tím đôi môi
Điếu thuốc chuyền tay sưởi ấm thôi
Bên nhau không ngủ nằm tâm sự
Phiên gác đến rồi , đêm chưa trôi *
Đồi Bắc còn lưu dấu chân xưa ?
Cố nhân ngày ấy giờ lưa thưa
Thông vẫn rì rào lời muôn thuở
Đà lạt nhớ người : buồn hay mưa.
TTT(TRẦN THIỆN TUẤN 3T28)